BÁC DẶN NGƯỜI NHÀ

 " Bác về cõi Phật lòng trăn trở

Người ở dương trần dạ tiếc thương "



BÁC DẶN NGƯỜI NHÀ
Trước lúc đi xa - Bác đã dặn người nhà
Đưa bác về chôn cạnh ông bà Tiên tổ
" Không Lăng tẩm " sợ tiếng đời to nhỏ
" Ba vuông đất thôi " - Bác chuẩn bị lâu rồi .
Đông hội Đông anh sinh hạ ra người
Hạt lúa củ khoai nuôi mình khôn lớn
Ở nơi ấy có tình làng nghĩa xóm
Có mồ hôi của cha ướt đẫm luống cầy .
Con người sinh ra theo Luật luân hồi
" Sinh Lão Bệnh " chẳng ai người tránh khỏi
Lúc lâm trung bác vẫn còn trăn chối
Giữ vững chủ quyền - Độc lập Tự do .
Bác giao Tô Lâm tiếp tục đốt lò
Bắt bằng hết
Lũ Quan tham chống Đảng .
Thơ Hải Lưu

VĂN HÓA LÀ HỒN CỐT CỦA DÂN TỘC

 Văn hóa còn thì dân tộc còn và ngược lại, văn hóa mất thì dân tộc mất” bởi văn hóa chính là hồn cốt tinh thần của dân tộc. Có vai trò “soi đường cho quốc dân đi”, văn hóa đúng nghĩa là những giá trị tinh túy nhất được trưng cất trở thành những giá trị cao đẹp, đặc sắc nhất, nhân văn và tiến bộ nhất của một dân tộc.



Người có văn hóa là người có đời sống tâm hồn phong phú, không phải chỉ có ăn ngon, mặc đẹp mà phải được sống trong tình thương và lòng nhân ái, lẽ phải và công bằng... Ngược lại những thói hư, tật xấu, sự bỉ ổi chính là vô văn hóa, sự lớn hèn, vị kỷ, lòng tham, sự vô cảm trước cuộc sống, trước đồng loại chính là sự phi văn hóa, phản văn hóa.
Việt Nam là một đất nước có bề dày truyền thống lịch sử lâu đời, một dân tộc văn hiến, trọng hiền tài, nhưng những kẻ làm chương trình để một đứa trẻ phát biểu về văn hóa như kẻ thất học là không thể chấp nhận. Những kẻ tự gặm nhấm tâm tư, đề cao cái tôi, lấy tiểu xảo, lấy sự kỳ quặc thay cho tài năng, sự lao động nghệ thuật nghiêm túc, họ cho đó là đổi mới, là sáng tạo, là siêu nghệ thuật...coi sáng tạo văn hóa nghệ thuật như một thú vui, giải trí, một cuộc chơi thỏa mãn những cảm nghĩ của cá nhân mình…
Những con người tư duy ở đáy của xã hội sẽ không nhận thức được văn hóa là giá trị sáng tạo tinh hoa, tinh túy; là hồn cốt, sinh khí; là động lực, là sức mạnh tinh thần to lớn của dân tộc. Văn hóa còn là dân tộc còn. Văn hoá soi đường cho quốc dân đi.

CÓ MẤY AI MÀ SỐNG CỨ LO ÂU!?

 BUỒN LÀM CHI GIẢI QUYẾT ĐƯỢC NHỮNG GÌ?

HAY MAU GIÀ VÀ SINH RA BỆNH TẬT!
VẬY HẢY SỐNG VÔ TƯ VÀ THANH THẢN
SẺ THẤY TÂM HỒN
THƯ GIẢN SỐNG LÂU
MẤY AI MÀ SỐNG CỨ LO ÂU!?
SẺ KÉO DÀI ĐỜI MÌNH THÊM KHÔNG NHĨ!?
Xem tại Diễn đàn CCB Việt Nam: https://quansu.forumvi.com/t1275-topic#1731



Buồn thì cố gắng sống vui
Chán thì ca nhạc tới lui phòng trà
Cô đơn thiếu bóng đàn bà
Thì ta uống rượu,uống trà ngâm thơ
Đau thi đi dạo nhởn nhơ
Sáng xem hoa nở,tối chờ trăng lên
Buồn phiền gát hết một bên
Tâm thanh thản sống tăng thêm tuổi đời
Lên non xuống biển dạo chơi
Nhìn xem cảnh đẹp đất trời thiên nhiên
Chẳng tham quyền chức bạc tiền
Ai cùng cảnh ngộ bạn hiền tâm giao
Cuộc đời cảm thấy vui sao
Tâm hồn nhẹ nhõm hết đau,hết buồn!./.
CCB Võ Đình Sơn

Con đường mùa hạ

 Có lẽ chẳng ai để ý là mùa hè đã đến nếu như không giật mình nghe thảng thốt một tiếng ve. Trở về ngôi chợ  quê, tôi có dịp về với con đường tuổi nhỏ. Con đường mùa hạ.


Ôi! Hai mắt choáng ngợp trước một màu rực đỏ của hoa phượng vĩ. Cứ ngỡ như ai đó đem lửa đốt cháy từng khóm mây ở giữa nền trời xanh trong đầy nắng này. Nắng rắc vàng, rải mật lên các tán bàng xanh mướt mượt. Trước mắt tôi hiện ra con đường quen thuộc, hai bên đường rực trời một màu phượng vĩ và màu tim tím dịu nhẹ của hoa bằng lăng. Khoảng ba mươi phút nữa là đợt ve thứ hai trong ngày sẽ vang lên. Hơn mười lăm năm tuổi thơ sống với con đường, tôi thừa sức để thấu hiểu được quy luật đó.
"Ai đem lửa đốt giữa trời
Cháy lên màu phượng tàn rơi đỏ đường"
Tôi vừa nhẹ bước vừa lẩm nhẩm hai câu thơ vừa nghĩ ra, gọi là "tức cảnh sinh tình" mà.
Con đường này dài hơn một trăm mét và cũng dài hơn hàng chục lần tuổi thơ tôi đã qua. Bên trái đường là rờm rợp màu hoa phượng, bên phải là màu tím dịu êm của bằng lăng xen kẽ những nụ trắng li ti của cây trứng cá và từng túm lá mỡ màng thanh xuân của cây bàng.
Đã cuối tháng năm, đầu tháng sáu giữa hè, cũng là lúc phượng nở rộ. Năm cánh hoa mỏng nhẹ, mát mượt như nhung, đỏ như môi hồng thiếu nữ. Từng nhụy vàng nhỏ li ti túa hương thoang thoảng. Từng bông một túm tụm, chi chít kết thành chùm lửa lớn quây tròn như cái thúng. Lá rụng dần và chỉ còn thấy rực rỡ toàn hoa là hoa. Đứng từ dưới nhìn lên, len lỏi cả nền trời xanh lốm đốm chỉ thấy rực một màu hoa phượng như dải mây hồng thắm lúc hoàng hôn. Bên dưới đất, xung quanh các gốc phượng xen lẫn với màu nâu của đất của lá cành khô là lấm tấm thảm loang lổ đỏ của những cánh phượng xinh xinh. 
Ôi! Tàn lửa. Năm cánh vẫn hướng lên trời, tươi thắm như nụ cười trẻ nhỏ. Tôi phải nhón chân thật nhẹ nhàng để không dẫm phải hoa rụng. Nhìn thấy trong mắt mình rực lên một màu phượng vĩ mà thấy tiêng tiếc một cái gì đó tinh khôi, thanh khiết vừa rụng xuống. Vô tình có cơn gió mùa hạ thoảng qua. Từ trên trời từng cánh phượng chao nghiêng, nhẹ nhàng hạ cánh như mưa ngâu cánh phượng. Ai đó may mắn được chứng kiến khung cảnh đó chắc sẽ thật khó quên. Chen lẫn trong khóm rực của hoa phượng là những chồi nõn búp xanh non, tròn trịa như ngón tay trẻ thơ.
Trước mắt tôi cả một con đường phủ đầy kỷ niệm. Hai bàn tay mải mân mê, vuốt nhẹ lên từng cánh phượng mượt mà quên mất tiếng ve đã cất lên tự bao giờ. Dàn đồng ca mùa hạ cất lên khúc du dương buồn bã. Tôi rảo bước về phía có tiếng ve nồng nhiệt nhất. Những "cô ca sĩ" thể hiện hết mình giọng hát trong trẻo đến cháy lòng đó. Bên phải con đường hoang hoải một màu tím dịu nhẹ của bằng lăng.
Dường như có sự kết hợp hài hòa, bù trừ nhan sắc của tự nhiên: một bên con đường tôi yêu là màu rực lửa của hoa phượng còn một bên là cái dịu nhẹ, êm đềm, thanh thoát của bằng lăng tim tím. Bức tranh có sự kết hợp hài hòa của hai loại sắc màu. Đúng là một "người họa sĩ Tạo hóa" tài ba đã biết cách sắp đặt, phối màu cho vẻ đẹp trầm mặc đó. Hoa bằng lăng ban đầu mới nở có màu phơn phớt tím, tím nhạt giống màu ti gôn. Sau khoảng vài ba ngày là một màu tím đậm, tím như mây cuối chiều xa. Khi gặp mưa hay sắp rụng thì sắc tím của những cánh hoa nhạt dần. Hoa bằng lăng có hai loại: một loại sáu cánh, một loại bảy cánh, ở giữa những chiếc nhụy vàng tua tủa túa hương trông như những cái tua cảm giác của loài ong bò vẽ. 
Vào mùa này thì chỉ sau phượng, bằng lăng là "á hậu" thoải mái phô diễn nhan sắc thủy chung của mình trước những loài hoa ong bướm khác mà kiêu hãnh dưới cái nắng rưng rức mùa hè. Giá như hoa đừng rụng thì đẹp biết bao! Tôi thầm nghĩ vẩn vơ như thế. Nhưng một sự thật phũ phàng là mọi vẻ đẹp đều chóng tàn, nhưng thay vào đó là quy luật của sự thay thế. Mãi triết tự vu vơ, tôi vô tình dẫm lên một cánh bằng lăng, hai chân khẽ thụt lại phía sau. Có lẽ mọi vẻ đẹp chỉ nhất thời không có cái gì là vĩnh viễn. Bản chất của cái đẹp là ở trong sự nhất thời đó.
Lại triết lý lung tung khiến tôi quên mất mặt trời đã đứng bóng. Tiếng ve thảng thốt và tắt dần. Chỉ còn một mình tôi đứng giữa con đường phủ dày thời gian, lòng xốn xang giữa hai bờ kỷ niệm.        
Có tiếng ai đó trong tôi khẽ thốt lên:
Phượng ơi! Sao mà rực trời đến thế!
Bằng lăng ơi! Sao mà dịu dàng đến thế!
Nghe trong nắng tiếng trở mình của một cơn gió nhẹ. Cạnh gốc đa sỉn màu thời gian, một con ve già vừa lột xác...
Hoàng Nghĩa

Theo http://ailaongayxua.weebly.com/

KHÔNG ĐƯỢC “HỖ TRỢ” SAO MÀ PHẢI LĂN TĂN?

 Hoa Sen

        Thời buổi cách mạng công nghiệp 4.0, internet đến từng nhà nên việc gì người ta cũng có thể đăng lên mạng được để cộng đồng mạng nhận xét, đánh giá vấn đề. Gần đây, mấy anh chị của Hội nhà văn tỏ ra “thất vọng” vì chính quyền Hà Nội không đồng ý đề nghị hỗ trợ vé máy bay cho các nhà văn trẻ của thành phố dự Hội nghị cây bút trẻ diễn ra cuối tuần này cũng đã thấy “lên đèn trên cõi mạng”. Thêm nữa, anh Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cho rằng đây còn là một phép thử với các địa phương trong việc thực hiện chủ trương của Đại hội XIII và Hội nghị văn hóa toàn quốc mới diễn ra năm ngoái.

        Trước hết cần phải thấy quan điểm nhất quán của Đảng, Nhà nước ta coi “văn hóa soi đường cho quốc dân đi” là cực kỳ chính xác. Vậy nên với những người văn nghệ sĩ mang tâm hồn rộng mở, sáng tạo vì đất nước, vì nhân dân cũng không nên trọng cái tiểu tiết “hỗ trợ kinh phí” quá mà làm lấn át mất cảm xúc tự nhiên. Bởi cái chất nghệ sĩ chân chính trong mỗi con người luôn biết lấy đời sống tinh thần của quảng đại quần chúng nhân dân là mẫu số chung lớn nhất, là nguồn cảm hứng bất tận cho sáng tác.


        Còn nhớ những năm đất nước gian khó trong chiến tranh, lớp lớp những cây bút  đã bám sát chiến trường, bám sát bộ đội, vượt qua mưa bom, bão đạn, bất chấp có thể hy sinh cả thân mình để đi sâu, đi sát, lăn lộn cùng bộ đội rồi từ đó mới “thai nghén và sinh ra” được những tác phẩm để đời, mang đậm hơi thở thực tiễn. Và chính họ đã minh chứng sinh động cho sự thấu triệt sâu sắc quan điểm “văn hoá soi đường cho quốc dân đi”.

        Trong khi, 27 nhà văn trẻ được gọi là “của Hà Nội” thì chỉ có 03 nhà văn là hội viên của Hội nhà văn Hà Nội thôi. Việc Hội nhà văn Việt Nam triệu tập các nhà văn trẻ này không thông qua Hội nhà văn Hà Nội (không phải tất cả 27 nhà văn được gọi là “của Hà Nội” được Hội nhà văn Hà Nội cử đi tham dự Hội nghị trên). Chưa kể đến việc không có mục nào thuộc ngân sách nhà nước giành để chi hỗ trợ việc đi dự hội nghị của các nhà văn trẻ không phải hội viên của Hội nhà văn Hà Nội.

        Vậy thì nay, như nhà văn Quang Thiều đã nói: “Vẫn biết Hà Nội đang nước sôi, lửa bỏng”, nhất là Thủ đô cũng vừa bước qua đại dịch, nguồn kinh phí nhất thời còn phải lo nhiều mặt, trong đó lấy khôi phục sản xuất làm trọng thì các cây bút trẻ cũng đâu thể vị tất lấy tiểu tiết ấy mà lại thấy phiền lòng./.

VIỆC NÀY KHÔNG THỂ VỘI VÀNG

Hoa Sen

        Theo thông tin mới nhận được, Sở Văn hóa và Thể thao Hồ Chí Minh đã không duyệt cấp phép cho Đan Nguyên về biểu diễn tại Việt Nam. Mà Đan Nguyên là một ca sĩ hải ngoại được biết đến với tư tưởng chống cộng cực đoan từng tuyên bố “Chừng nào cộng sản còn thì chừng đó sẽ không quay trở lại Việt Nam”. Tôi thấy đây là động thái cho thấy sự kiên quyết của ngành văn hoá đối với những đối tượng được cho là chống phá đất nước.

        Nhân dân Việt Nam rất hâm mộ những ca sĩ có tài năng nhưng không có nghĩa là chúng tôi “khát” đến mức chấp nhận những ca sĩ có hoạt động chống phá quê hương chúng tôi, tiếp tay cho “bên ngoài” để thực hiện những mưu đồ xấu, phá hoại tình hình an ninh, trật tự ở trong nước. Vậy nên việc Đan Nguyên đặt chân được ở Việt Nam là một sự bao dung khá lớn của các cơ quan chức năng Việt Nam đối với một con người có lịch sử chống cộng khét tiếng thông qua lời ca tiếng hát suốt bao nhiêu năm qua và việc có được phép hát ở Việt Nam hay không là 2 câu chuyện hoàn toàn khác nhau.


        Thời gian quan, việc các ca sĩ hải ngoại về Việt Nam đang trở thành xu hướng không rõ là vì muốn cống hiến lời ca, tiếng hát cho quê hương hay là do “ở bển” gặp khó khăn, khó kiếm tiền nên tìm cách về Việt Nam vì họ nghĩ dễ dàng hơn chăng?

        Nhưng Đan nguyên không hiểu được rằng, những đồng tiền mà Đan Nguyên muốn kiếm của đất nước chính là do mồ hôi, xương máu của bao nhiêu thế hệ người Việt hy sinh mới có được, muốn lấy nó thì phải có đức có tâm. Vậy nên, Đan Nguyên nên nhớ chừng nào còn dính dáng tới đám 3///, chống phá kia thì chừng đó đừng hòng về Việt Nam để kiếm ăn.

        Sinh thời Chủ Tịch Hồ Chí Minh nói: “có tài mà không có đức là người vô dụng” và Đan Nguyên dù có tài thế, chứ tài nữa mà đức độ không có thì mãi cũng chỉ là kẻ vô dụng, vô loài mà thôi.

        Việt Nam đã có quá nhiều bài học về việc “cõng rắn cắn gà nhà”, rước kẻ phản động về diễn trò tại Việt Nam thì cũng chẳng khác gì cõng con rắn độc về cả. Đất nước này, tổ quốc này cần những người có quan điểm cùng nhau xây dựng đất nước, không cần những kẻ như Đan Nguyên đâu. Khi đã phản bội lại tổ quốc thì dù hát có hay đến mấy cũng vô nghĩa với Tổ quốc, nhân dân./.

Đập phá hỗn loạn trong cuộc biểu tình nổ ra ở thủ đô Paris

 Khoảng 116.500 người đã đi biểu tình vào ngày Chủ nhật 1/5 ở Pháp, hơn 50 người bị cảnh sát bắt giữ những đối tượng quá khích đập phá nhiều cửa hàng trong các cuộc biểu tình bạo lực nổ ra tại thủ đô Paris. 



bao luc o paris anh 1

Hàng nghìn người tham gia các cuộc tuần hành trên khắp nước Pháp trong ngày Quốc tế Lao động 1/5, kêu gọi Tổng thống Emmanuel Macron tăng lương và hủy bỏ kế hoạch nâng tuổi nghỉ hưu.

bao luc o paris anh 2

Đa phần các cuộc tuần hành diễn ra hòa bình, tuy nhiên bạo lực đã nổ ra ở thủ đô Paris. Cảnh sát cho biết ít nhất 54 người đã bị bắt giữ. Một phụ nữ thậm chí tấn công lính cứu hỏa đang tìm cách dập đám cháy ở một cửa hàng. Bộ trưởng Nội vụ Gerald Darmanin cho biết 8 lính cứu hỏa bị thương.

bao luc o paris anh 3

Đụng độ giữa người biểu tình và cảnh sát nổ ra khi đoàn tuần hành tiến vào Quảng trường Republique và Quảng trường Le Nation ở trung tâm thủ đô Paris.

bao luc o paris anh 4

Những người biểu tình thuộc phong trào vô chính phủ Black Bloc đập phá một cửa hàng McDonald’s và phá hoại nhiều văn phòng bất động sản, đốt phá các thùng rác trên đường phố. Cảnh sát phải sử dụng đạn hơi cay để trấn áp các phần tử quá khích.

bao luc o paris anh 5

Tại Paris, những người tham gia biểu tình phần lớn thuộc các công đoàn lao động, các chính trị gia cánh tả và những người hoạt động trong phong trào môi trường. Chi phí sinh hoạt, tăng độ tuổi nghỉ hưu, biến đổi khí hậu là các vấn đề mà không ít cử tri Pháp bất bình với chính sách của Tổng thống Macron.

bao luc o paris anh 6

“Cần phải cho ông Macron và toàn bộ giới chính trị thấy rằng chúng ta sẵn sàng bảo vệ quyền lợi xã hội chính đáng của mình”, Joshua Antunes, một sinh viên 19 tuổi tham gia biểu tình ở Paris, nói. Trong ảnh, một người biểu tình đập pháp cửa hiệu ở thủ đô Paris.

bao luc o paris anh 7

Theo Bộ Nội vụ Pháp, khoảng 250 cuộc tuần hành được tổ chức ở Paris và nhiều thành phố khắp nước Pháp như Lille, Nantes, Toulouse và Marseille. Hơn 116.500 người tham gia các cuộc tuần hành, riêng ở thủ đô Paris là 24.000 người.

bao luc o paris anh 8

Cảnh sát chống bạo động Pháp tập trung lực lượng trấn áp những người quá khích ở thủ đô Paris.

(Theo Reuters)

Hạ ơi

 Cái cây khá to nên đã ôm trọn cả 4 đứa vào sau lưng trông rất kín đáo và an toàn. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thằng Thủy nói thầm vào tai, bàn về kế hoạch hù ma Bà 6. Tôi và Tí khuyên ngăn nhưng thằng Thủy khơi lại chuyện xưa:....

***


Dưới cái nắng chói chang 40 độ C nhưng người nông dân trên cánh đồng Tây Nguyên này vẫn cắm cúi cuốc từng nhác đầy nặng trĩu. Khí hậu đặc sản là nắng và gió cộng với địa hình sườn núi nên hình ảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để sống qua ngày chẳng có lạ lẵm gì với những con người ở nơi đây.

Cẩn, Thủy, Tí, và tôi là những người bạn chí cốt, đến độ chúng tôi đã từng bắt chước cắt máu ăn thề giống như một bộ phim trung cổ. Như để biểu lộ nghĩa tình mặc dù thằng lớn nhất trong nhóm là Cẩn chỉ vừa bước sang tuổi thứ 10. Nó lớn hơn chúng tôi một tuổi, nhưng cả 4 đứa đều hộc chung một lớp, vì nó học giỏi quá nên cô giáo muốn giữ nó lại để học lớp 2 thêm một năm nữa. Cẩn có dáng người cao to, nên cả cái trường này chẳng tìm được đối thủ nào về đấm đá với nó cả, nói chung khi chơi với nó thì chỉ có Thầy Cô là nổi sợ trong trường của tôi thôi. Ba Má thằng Thủy quá ngán ngẩm vì hai người anh nghịch ngợm, quậy phá của nó nên khi sinh nó ra Ba Má nó quyết định đặt cho nó cái tên vô cùng nữ tính. Và mong rằng nó sẽ ngoan ngoãn, hiền lành nhưng con nhà nong, không giống lông cũng giống cánh thôi. Tí là đứa học giỏi nhất trong nhóm, à không, phải là học giỏi nhất lớp, nên nó được làm lớp trưởng đó là mặc định. Tính tình khắc, vóc dáng ung dung, gương mặt bậm trợn là những gì là tính không có. Thay vào đó là tính tình trái ngược với vóc dáng nhỏ con, tóc bổ luống hai mái lãng tử, nên trong lớp chẳng có ai nể nan lớp trưởng Tí cả. Tôi sống với gia đình có đông anh em, nên Ba Mẹ tôi luôn vất vả làm lụm để có tiền cho anh em tôi đi học đến nơi, đến chốn. Ba tôi đi lái xe ủi, xe múc ở tận biên giới nên Ba tôi lâu lắm mới có dịp về thăm gia đình, tôi ít được tiếp xúc với Ba nên tôi luôn nghĩ rằng Ba tôi là người khó tính.

Vì kinh tế khó khăn nên điều kiện sống và sinh hoạt của những đứa trẻ ở nơi đây không được đầy đủ tiện nghi như bạn bè đồng trang lứa ở như thành phố xa, tráng lệ. Hầu hết trẻ em nơi đây có tuổi thơ rất dữ dội với như trò chơi dân gian, vận động cơ thể, và chúng tôi cũng không có gì ngoại lệ. Mùa hè năm nay dến với chúng tôi cũng giống như bao mùa hè khác, chúng tôi dứt khoác bỏ sách vở sang một bên. Đầu óc chúng tôi bây giờ thư thái hưởng thụ một mùa hè trên những cách đồng lúa bát ngát, những con suối thơ mộng, và bầu trời xanh trong.

ha-oi

Buổi chiều kim đồng hồ chỉ sang giờ thứ bốn, thì tiếng chuông báo thức mang tên Cẩn đã réo gọi tôi ở dàng mướp bên cạnh nhà. Tôi biết đã đến giờ tập hợp cho một trận đấu bóng đá mà ngày nào nó cũng diễn ra giữa đội chúng tôi và đội xóm bên. Tôi đi cùng Cẩn đến gốc đa đầu làng thì đã thấy Tí và Thủy mà không cần phải nhắn tin, hay điện thoại, với lại kiếm đâu ra điện thoại mà nhắn. Cả 4 thằng cùng chạy đua xem ai đến cánh đồng nhanh hơn, cũng như để khởi động cho trận đấu cân não. Nổ cho nó gây cấn vậy thôi chứ trước giờ bóng lăn thì tôi đã biết người thắng, vì nếu chúng tôi thua thì đội kia sẽ được nếm trải cú đấm uy lực từ tay thằng Cẩn. Trận đấu kết thúc là màn thư giãn xương khớp trong con suối mát lạnh, tắm xả láng đến lúc mặt trời ửng hồng vẫy chào xuống núi thì tôi biết mình có bổn phận phải về nhà.

Đường về nhà đầy rẫy những chiến tích trên môi miệng của đấu ngày hôm nay thì bất chợt đằng xa chúng tôi thấy bóng dáng ai đó đang cắm cúi sệt soạt giữa những lùm cỏ cao vút. Vì trời đã mờ tối, chúng tôi lại gần hơn mới nhận ra đó là Bà 6 đang tranh thủ cắt những bó cỏ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Thủy đưa tay lên miệng như kiểu im lặng, và ra lệnh tất cả nấp vào cái cây cạnh đó. Cái cây khá to nên đã ôm trọn cả 4 đứa vào sau lưng trông rất kín đáo và an toàn. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thằng Thủy nói thầm vào tai, bàn về kế hoạch hù ma Bà 6. Tôi và Tí khuyên ngăn nhưng thằng Thủy khơi lại chuyện xưa: Vụ Bà 6 mắng vốn Ba Má nó về chuyện nó ăn hiếp cháu trai của Bà 6, tôi nghe xong chuyện liền bị thuyết phục ngay.

Thằng Thủy mở màn bằng những khóc nghe có phần man rợn khi đứng một mình với màn đêm bao trùm. Lạ lùng thay, khi thằng Thủy cất giọng lại xuất hiện theo những cơn gió vi vu, kéo theo những chiếc lá khô bay bay, một sự kết hợp vô cùng hoàn hảo. Bà 6 đứng khựng người dậy mắt nhìn chăm chăm về phía cái cây, với một người mê tín như Bà 6 thì có lẽ Bà đang tin mình gặp ma thật. Thiên thời địa lợi thúc đẩy tôi tiếp bước bằng những tiếng kêu la:"oan ức quá, oan ức quá" tôi bắt chước theo từ đĩa truyện ma mà anh tôi hay nghe. Thằng Cẩn giả tiếng quạ kêu, còn Thằng Tí vẫn ngồi im theo chỉ dẫn, bảng cửu chương thì Tí đọc vanh vách chứ mấy cái trò này nó ngay thơ, trong trắng như tờ giấy kiểm tra của tôi. Cả 4 chúng tôi cùng phối hợp nhịp nhàng uyển chuyển, nghe thấy thảm thiết vô cùng. Đến nước này Bà 6 hét toáng lên:" Làng xóm ơi, có ma" nhưng ở giữa cánh đồng này ai nghe, Bà chạy toáng loạn trong sự sợ sệt. Chúng tôi vỡ òa trong niềm vui như làm được điều gì đó lắm, bằng những tiếng cười và những cái đập tay ăn mừng, một sự trả thù ngọt ngào dành cho Bà 6.

Chúng tôi bước đều đến chiến trường của Bà 6 trong tiếng cười thúc thít, thì mới phát hiện ra Bà 6 sợ đến độ bỏ của chạy lấy người. Đôi dép cũ kỹ cùng cái liềm nằm vất vưỡn trên bó cỏ đang cắt dở. Thằng Cẩn nảy ra ý định chiếm lĩnh chiến lợi phẩm ấy để đi đổi cà-rem của Ông 9 hay đứng ở đầu làng. Vì cái bụng đói meo và chúng tôi mệt nhũ nhựi nên chúng tôi đều đồng ý tán thành cho một ý kiến không hề tồi lúc bấy giờ. Trong giỏ cà-rem của Ông 9 chỉ còn lại vỏn vẹn 4 cây, đã được chúng tôi quy đổi bằng đôi dép và liềm một cách nhanh gọn và dứt khoát. Hình như Ông 9 đã quá hời trong thương vụ này, nhưng chúng tôi cũng chẳng có lỗ thiệt gì nên cả 2 bên đều vui. Cây cà-rem ấy thật ngon lành một cách tuột độ, chúng tôi ngồi cạnh con đê để thưởng thức một cách trọn vẹn.

Chúng tôi chia tay nhau ở ngã ba, sắp đến nhà tôi liên tưởng một bữa ăn đạm bạc hôm nay do Mẹ tôi nấu, vì hôm nay Ba tôi có dịp về thăm nhà. Tôi hào hứng nhảy qua cái hàng rào hoa dâm bụt vào nhà thì tôi nhận ra cái bóng dáng ai đó quen thuộc đang nói chuyện với Ba Mẹ tôi trong phòng khách. Nhìn thoáng qua khe cửa tôi thấy vẻ mặt của Ba tôi trông rất giận dữ và đáng sợ, tôi hy vọng rằng câu chuyện họ nói không phải là của chúng tôi vừa mới gây ra. Nhưng cuộc sống mấy khi có phép mầu, tôi nghe loáng thoáng có tên Tí, Thủy, Cẩn và tôi được đề cập đến trong câu chuyện của họ, nên tôi không còn đủ bình tình để nghe tiếp. Chiến tích hào hùng của chúng tôi đã bị thổi bay để nhường cho sự lo sợ mà tôi biết chắc mình sẽ bị trộn trận no đòn từ Ba tôi. Tôi mới chợt nhớ Ông 9 đổi cà-rem là em ruột của Bà 6, có thể họ đã biết hết mọi mưu mẹo của chúng tôi, cộng thêm cái giọng khàn đặc, chua lè đặc trưng của tôi làm cho Bà tìm được manh mối dễ dàng. Tranh thủ lúc gia đình tôi chưa phát hiện tôi đã về nhà nên tôi đã chuồn thật nhanh theo hướng dàn mướp theo lối thẳng chạy đến nhà của Cẩn. Tôi bất ngờ khi thấy Cẩn vẫn đang tắm phía sau nhà một cách ung dung, tự tại như chưa có chuyện gì xảy ra, chắc Bà 6 đi tiện đường nên đã ghé nhà tôi trước. Tôi gọi Cẩn bằng cái huýt sáo quen thuộc, hắn chạy ra, nghe tôi nó vài câu hắn đã hiểu chuyện bèn vơi lấy bộ bộ mặc vào và ra hiểu phải đến nhà Thủy ngay bây giờ. Cả 3 cùng bàn kế hoạch để tránh trận đòn roi đang chờ, thì ý kiến bỏ nhà ra đi của Thủy để được tán thành một cách tuyệt đối, vì đó là con đường duy nhất để chúng tôi thoát thân. Cả 3 khẩn trương kéo đến nhà Tí để đưa nhau đào tẩu, từ đằng xa chúng tôi đã nghe tiếng roi vọt của Ba Má Tí, kèm theo hàng tá câu răn đe cấm cản không được giao du với nhóm chúng tôi nữa. Cả 3 tuyệt vọng trong việc giải cứu cho Tí, nhưng chúng tôi không còn thời gian nữa, phụ huynnh sẽ tóm được chúng tôi mất., chúng tôi phải đi ngay bây giờ,"xin lỗi Tí". Bộ thiếu Tí là một mất mác vô cùng to lớn, Thiếu đi một người thông minh để đưa ra sáng kiến giải quyết sự tình cho khó khăn phía trước.

Ngọn núi cuối làng là địa điểm chúng tôi chọn để ẩn nấu, chúng tôi đang từng bước tiến đến đó với khung màn đen tối bao trùm. Vất vả trèo lên hòn đá cao, ngồi bệt xuống thở phào nhẹ nhõng sau khi trải qua cuộc hành trình đầy hiểm trở. Chúng tôi chia nhau ra, người đi kiếm cuổi, người hái lá, bẻ cây để dựng một cái lều, đêm nay chúng tôi sẽ ngủ tại đay. Ngọn lửa từ cái bật của thằng Thủy đã nhen nhóm lên một bếp lửa đỏ rực, bên cạnh cái lều sụp sệch bằng lá cây. Ngồi trong chiếc lều, đưa tay hơ lửa để giữ ấm cho cơ thể, lòng chúng tôi hớn hở khi vừa thoát được trận đòn từ tay phụ huynh. Ngồi bàn về tương lai, chúng tôi đều mơ về việc làm ra được một khối tài sản kếch xù ở ngọn núi này, sau đó trở về làng trong sự ngỡ ngàng của dân làng. Tìm gặp Tí là việc đầu tiên, hỏi thăm Tí có ổn không? và đón Tí đến ở cùng và cho Tí ăn những món ăn thượng hạng để bù đắp cho Tí những ngày tháng qua. Nhắc đến ăn, chúng tôi nhớ ra cái bụng đang trống trơn, hồi chiều đến giờ chỉ lót dạ bằng cây cà-rem bé tẹo của Ông 9. Chúng tôi phải chia nhau ra đi kiếm thức ăn, mà ở cái đồi núi hoang sơ đầy sỏi đá và cây cổ thụ này thì đào đâu ra cái ăn để nhét vào bụng bây giờ? Đang loay hoay tìm giải pháp thì cơn mưa bỗng nặng hạt, túp lều sơ sài đổ sập xuống, bếp lửa tắt lịm đi, chỉ còn lại cảm giác hụt hẫng, bế tắc trong cái rung cầm cập. Quần áo, căn lều, những cây củi, cái bật lựa cũng đã ướt nhẹp, chúng tôi rơi vào đường cùng. Cơn gió lạnh thổi ngang qua, sấm chớp, pha trộn với tiếng dế, tiếng ếch làm sự liên tưởng về những câu chuyện ma bắt đầu nãy lên trong đầu chúng tôi. Bây giờ thì chúng tô đang thực sự trải qua cảm giác của Bà 6 lúc chiều, giá như thời gian quay lại, thì chúng tôi đã rút lại cái màn dọa ma đó với Bà 6. Nhưng cuộc sống này làm gì có chuyện giá như, bây giờ chúng tôi phải lãnh chịu cực hình ở nơi đây với cảnh tượng ớn lạnh này.nhìn về phía ngôi làng nhỏ với chỉ vài cái đèn loe lói, im lặng, ôm chầm nhau để giữ ấm, nhìn về phía ngôi làng nhỏ với chỉ vài cái đèn loe lói chúng tôi cố quên đi cái lạnh, cái đói, cái sợ như thế đó. Thủy tự dưng khóc òa lên, đúng lúc tôi cần sự lì lợm, mạnh mẽ từ nó thì nó lại nũng nịu, yếu mềm như cái tên của nó vậy. Giá mà ngày nào nó cũng như vậy thì Ba Má nó khác nào trúng số độc đắc, nó khóc lóc này làm cả tôi và Tí cũng khóc theo một cách không thể kìm chế. Lúc này tôi cảm thấy nhớ nhà, bình thường trời mưa thì tôi đã chui vào cái giường tuy không sang trọng nhưng ấm áp với một cái bụng no nê. Sự kiên nhẫn cho kế hoạch bỏ đi của chúng tôi đã hết, chắc bây giờ đang là 10h đêm, chúng tôi quyết định về nhà, sẽ quỳ ngoan ngoãn trước phụ huynh, và gồng mình chịu những trận roi vọt ấy. Chúng tôi chia tay nhau, nhà ai nấy về trong sự lo sợ.

Khi tôi thấp thoáng đến sân, hình ảnh mẹ tôi chạy vội thật nhanh ôm chằm lấy tôi với nét mặt chẳng hề có một chút căm phẫn. Thay vào đó là giọng nói đầy triều mến của Mẹ thường ngày:"Con đi đâu bây giờ mới về, Ba và các anh sốt ruột đang đi tìm con". Tôi vẫn chưa biết mở miệng như thế nào, thì Mẹ đã bế tôi vào nhà, lúc này tôi cảm nhận rất rõ hơi ấm của mẹ, là thứ mà không có gì bằng. Tôi tắm nước ấm, thay đồ mới, và được ngấu nghiến chén cơm nóng hổi, với miếng cá ngon nhất trần gian bởi mẹ tôi nấu. Nhưng trong lòng tôi vẫn chưa hết lo sợ vì vẫn chưa vượt qua được cái ải tra xử của Ba tôi. Đúng lúc ấy, Ba và các anh của tôi cũng đã về với những bộ độ lắm lem, và cái đèn pin trên tay. Tôi đã sẵn sàng tâm lí để tự động tiến lại góc nhà, vị trí quen thuộc mà Ba luôn bắt tôi quỳ mỗi khi mắc tội, thì bỗng dưng có cánh tay ai đó níu kéo tôi lại. Tôi đứng giữa Ba và các anh với vô vàng lời hỏi hang, lúc này tôi thấy ân hận vì lỗi lầm của mình đã làm liên lụy đến gia đình. Hôm nay, tôi cảm nhận được sự dịu dàng, nhân hậu đến là thường từ Ba với những lời giảng dạy, hóa ra Ba luôn yêu con.

Mặt trời đã lên cao, tôi thức dậy tận hưởng những tiếng chin ríu rít trong vườn, Ba Mẹ và các anh đã ra đồng lúc nào mà tôi chẳng hay. Tôi chạy nhanh đến nơi tập hợp quen thuộc thì đã thấy Cẩn và Thủy ở đó rồi. Tôi bất ngờ thay chẳng có đứa nào phải chịu đòn roi từ phụ huynh, nên trông đứa nào cũng yêu đời cao độ. Nhưng nhân vật Tí vẫn chưa đến, có lẽ qua vụ này, chắc Ba Má nó cấm không được chơi với chúng tôi nữa, tôi hụt hẫng vô cùng. Đến lúc chúng tôi đình đi về thì Tí hốt hoảng chạy đến, trên tay cầm những túi bột canh từ mì gói. Tặng cho từng đứa như lời xin lỗi chân thành vì hôm qua không đi với chúng tôi được, nhưng tôi giải thích:" Giữa chúng ta không có lỗi với nhau, nhưng có lỗi cực nặng với Bà 6". Tí tiếp thêm, tối hôm qua phụ huynh của chúng tôi đã đến nhà Bà 6 để xin lỗi và đền bù cái liềm lẫn đôi dép cho Bà trong sự vui vẻ tha thứ của Bà 6. Chúng tôi thấy mình phải tiếp bước đến tạ tội với Bà 6, bơi vì chúng tôi đã rất ân hận và phải chịu hậu quả khôn lường. Ánh mắt của Bà 6 trở nên diu dàng, đằm thắm biết bao so với mọi khi, Bà không để bụng chúng tôi, coi đó như một trò đùa của lứa tuổi học trò. Nhưng với tôi, từ nay có cho tiền tôi cũng không dám đùa cợt như vậy thêm một lần nào nữa. Bà 6 cho chúng tôi mỗi đứa một trái xoài như một lời tha thứ chắc nịch trước khi chúng tôi chào Bà 6 để cáo lui. Mọi hôm bột canh của Tí là một món ăn xa xỉ của trẻ em chúng tôi, hôm nay đi kèm với những trái xoài của Bà 6 nữa thì đúng là thượng hạng.

Nắng đã thưa dần, cánh phượng nay cũng tàn phai, chỉ còn lại lác đác những tiếng ve yếu ớt, vaayjk là một mùa hè nữa lại sắp trôi qua. Chúng tôi ngồi bệt trên hòn đá hôm trước, ngắm nhìn ngôi làng mình với khung canh tươi đẹp, yên bình phản chiếu vào mắt chúng tôi. Đưa tay vẫy chào mùa hè đầy dãy những kỷ niệm buồn vui, ngày mai chúng tôi bước vào năm học mới, viết vào trang giấy nhỏ những điều ước nguyện cho năm học mới thật nhiều thành công, để cùng dựng xây mái làng thân yêu.


Tây Hồ Yêu Thương

  Có Họ hàng và làng xóm thân thương

Ấy thế nhưng dễ ở đâu có được
Cứ mỗi năm lại vui nhiều hơn trước
Cứ dạt dào như sóng nước Hồ Tây
Cứ thiết tha vun đắp nghĩa tròn đầy
Cho ấm áp Tây Hồ ta bạn nhé
Để gặp nhau là nụ cười vui vẻ
Mỗi chuyến đi lòng ta thấy yêu hơn
Người Tây Hồ ta vẫn có tiếng thơm
Thanh lịch lắm cũng trọng tình nhân ái
Hai năm qua covi nhiều ngang trái
Vẫn cùng nhau vượt mọi nỗi gian nan
Nay bên nhau niềm vui đến ngập tràn
Ta lại sống với muôn ngàn ý nghĩa
Vui bên nhau chẳng điều gì chia rẽ
Bởi Tây Hồ hai tiếng đó yêu thương!!!
KN 17/4/2022 tại Q N , Chùa Ba Vàng , Chùa Cái Bầu, Đền Cửa Ông...vv
Nghệ sĩ. Ngọc Lan




LÁI XE ĐÊM - Truyện ma ngắn hay

 Hôm ấy khoảng 11h đêm, hắn tạm biệt mẹ từ bệnh viện tỉnh để chuẩn bị lên đường về Hà Nội, quãng đường khoảng 60km mất tầm hơn một giờ lái xe đêm, cầm điện thoại vuốt vuốt mở khóa truy cập vào Google map để tìm xem đường nào sẽ tiện nhất vì lúc này cũng không lo tắc đường nên vấn đề tốc độ không còn là điều cản trở sẽ có nhiều lựa chọn hơn cho hắn.



Được gợi ý 3 cung đường, một đường ngắn nhất nhưng phải mất phí BOT, thầm nghĩ 80 nghìn không hề nhỏ mà thời gian giảm cũng không đáng là bao, và một đường nữa trên map được gợi ý nhưng xa quá, cuối cùng hắn quyết định lựa chọn đi đê, không mất phí mà tương đối gần, có điều hơi ái ngại là vì đường vắng và trời tối không đèn đường, một mình độc đạo thì cũng khá buồn tẻ và có phần sợ hít một hơi rồi hắn rảo bước tìm xe.

“Tít” cửa xe mở khóa, hắn ngồi vào chiếc xe khởi động, xe bắt đầu lăn bánh lừ lừ từ trong khu nhà xe thập cẩm lẫn lộn cả xe máy lẫn ô tô, chật vật đánh lái tránh những chiếc xe máy dựng tứ tung, rồi cắt ngang 1 chiếc xe ô tô, chút tý nữa thì cái gương xe bị vỡ vì hắn phải tránh nên va vào cột sắt chắn ngang làm chiếc gương gập cụp lại hắn giật mình đánh vội tay lái.

- Chết tiệt! hắn buộc miệng.

Cuối cũng cũng ra khỏi nhà xe, hắn đi ngang qua phía sau khu nhà xác, tối quá hắn lẩm bẩm:

- Quái, chỗ này sao không bật cho người ta cái đèn cao áp.
Thực ra cái đèn cao áp vẫn có nhưng lập lòe lúc được lúc không, hắn đi được 1 đoạn nó lại nháy nháy sáng rồi tắt ngóm, xe hắn vừa qua thì nó lại sáng rồi lại tắt.

- Mười nghìn em ơi. 
- Ủa có 10 nghìn thội ạ gửi anh 20 luôn ạ, cám ơn anh nhé.
- Cám ơn em, cám ơn nhé. Anh bảo vệ đưa 2 tay nhận lấy tiền

Hắn trả tiền cho anh bảo vệ thầm nghĩ: Rẻ thật! nếu ở Hà Nội chắc hắn mất tới dăm chục thậm chí cả trăm nghìn rồi, dù sao ở thành phố tỉnh lẻ có khác, nếu giờ này ở Hà Nội chắc gì còn chỗ đỗ xe cho hắn ấy chứ, chợt hắn cũng giật mình vì quang cảnh bệnh viện bỗng u ám đến lạ kì so với thành phố thì giờ này bệnh nhân với người nhà vẫn đi lại tấp nập mua đồ ăn đêm, ấy vậy mà ở đây 23h giờ mà như thể đang 3h sáng, hắn vội kéo kính lên vì thì làn gió lạnh kèm mưa phùn hắt vào mặt hắn chợt rùng mình nhận ra hôm nay lạnh quá, trời bắt đầu chuyển sang lạnh đột ngột, lúc này mới nghĩ đến lời mẹ hắn dặn đi dặn lại: “cẩn thận hôm nay trời lạnh lắm đấy”, mà lúc đó trong phòng nóng bừng bừng nên những lời quan tâm của mẹ trở lên vô nghĩa.

Xe đi được một đoạn đường khá dài băng qua mấy ngã tư đèn đỏ nhưng chỉ thấy tín hiện đèn vàng nháy nháy, rồi đi qua một đoạn đường đất hắn bắt đầu rẽ vào con đê tối thui, hắn liếc mắt nhìn đồng hồ 23h32 phút, màn hình Google Map trên xe vẫn hiển thị đoạn đường với chỉ dẫn hành trình còn 55 km với thời gian ước lượng là 1h 09 phút, cùng với phía trước là những khúc cua ngoằn nghèo của con đê, đến ớn lạnh, định quay đầu chuyển hướng nhưng hắn vẫn dằn lòng:
- Chẳng có gì mà phải sợ mình đang ngồi trong 1 con chiến mã cơ mà sao phải xoắn.

Quan sát 2 bên đường những cột mốc trắng thoăn thoắt thi nhau chạy tụt lại phía sau hắn và xe, những ngọn tre cả một rặng phía ngoài đê sông Hồng rít lên từng hồi quất bên này đập ngược bên kia theo cơn gió mùa đang ập về từng hồi như đang tức giận trút xuống cây đồng loại. Còn bên tay phải hắn là những cánh đồng bát ngát tối thui hẳn chẳng biết là giống cây gì nữa nhưng nó cao thấp nhấp nhô xa xa vài ánh đèn heo hắn lác đác vài ngôi nhà chắc người ta cũng đã đi ngủ hết rồi, hắn cảm giác như thế giới đã đi ngủ hết chỉ còn hắn một mình cô đơn trong đêm.
- Ôi! Gì thế kia.

Hắn tái mặt, bủn nhủn chân tay luống cuống chợt tăng ga xe giật mạnh tăng tốc lao về phía trước, qua gương chiếu hậu hắn nhìn thấy phía sau xe có vạt áo trắng muốt đang phần phật đuổi bám sát theo xe, càng phi nhanh thì nó càng tiến tới, bay qua bên trái lộn lại bên phải, vì an toàn cho mình hắn ko thể quay đầu lại để quan sát mà chỉ có thể tiếp tục liếc nhìn qua gương chiếu hậu theo dõi, phía trước hắn đèn pha sáng rực, nhưng phía sau đèn chiếu hậu tối quá chỉ có màu đỏ huyền ảo phản chiếu qua kính chắn gió sau, hắn ước lúc này xe có đèn pha như phía trước thì hắn sẽ bật hết các loại đèn, tiếng ù mỗi lúc một mạnh hơn gió bắt đầu rít vào tai hắn, lạnh gáy hắn nghĩ vô lý xe đang bật điều hòa nóng mà sao lại lạnh được, tiếng phật phật vẫn không ngớt.


Không ổn, hắn bật đèn nội thất trong xe, giảm ga quay hẳn đầu lại phía sau quan sát chợt nhận ra kính của 1 chiếc cửa xe chưa được kéo hết vẫn còn hở khoảng 5 phân, vội bấm nút kéo kính lên tiếng rít của gió ngừng hẳn, quan sát lại lần nữa thì ra cái vạt áo trăng kia chỉ là tưởng tượng, đó chỉ là bịch giấy để phía sau xe mà mấy đứa con của hăn hay rút ra thường vẫn dư vài cái khăn giấy nhô lên, kính chắn gió hở lên gió lọt vào xe gió quẩn làm giấy bay loạn soạn, và gió mùa nên cũng làm hắn thấy ớn lạnh.

Lấy một hơi dài hắn bình tĩnh tiếp tục trấn an: “mình đang cưỡi 1 con chiến mã, xe bọc thép cơ mà sao phải xoắn”
Tắt đèn nội thất của xe, hắn tiếp tục hướng về phía trước, vẫn rặng tre vẫn cánh đồng lác đác có vài cây cổ thụ mà hắn đoán là cây gạo làng, trời vẫn tôi thui của những ngày cuối tháng âm lịch, cái bầu trời không một ngôi sao mưa phùn vẫn lất phất lấm lem kính chắn gió phía trước, vài giây lại một lần quẹt quẹt cần gạt mưa quẹt quẹt, để đảm bảo an toàn hắn buộc phải bật pha vì đê cao hơn cánh đồng đến cả chục mét mà đường thì ngoằn ngoèo như con rắn đang trườn đi trên mặt nước. Nghĩ đến vợ giờ này đang đợi hắn ở nhà chắc cùng với 2 đứa con vẫn chưa ngủ được, nhưng cũng sẽ ngủ trước khi hắn về thôi vì phải hơn 12h rưỡi đêm may ra hắn mới về được.

Chợt điện thoại nháy nháy sáng, chế độ không làm phiền làm cho điện thoại của hắn không phát nhạc nhưng màn hình thì đang nháy nháy:

“Donald Trump đang gọi…” – “Donald Trump đang gọi…” 
Trong danh bạ thì đây là số điện thoại của vợ hắn, nhấc điện thoại vuốt ngón tay, áp điện thoại vào tai:
- Anh đây, anh đi được một lúc rồi mấy mẹ con cứ ngủ trước đi nhé, tầm 1 tiếng nữa anh về đến nhà.
- …….
- Yên tâm không sao đâu, mẹ khỏe rồi, còn anh ở lại bệnh viện cũng không ngủ được, bố ở với mẹ là yên tâm nhất rồi.

Hắn vội tắt và ném cái điện thoại sang ghế phụ, mắt rướm về phía trước vì phát hiện phía trước đang có bóng dáng người đang đi xe đạp hắt lại phía sau là phản quang hình tam giác màu đỏ, xe hắn rất nhanh vụt qua chỉ kịp hình dung 1 người đi xe đạp vác theo bình đánh cá điện và chiếc cần đánh cá lóc cóc đạp xe.

- Khổ giờ này vẫn còn đi đánh cá, sao ko ở nhà chăn ấm đệm êm nhỉ.

Trên màn hình hiển thị còn 48 km ước lượng khoảng 50 phút nữa, đoạn đường đê này khá đẹp và mới làm nên hắn phi nhanh, liếc sang màn hình bên cạnh tốc độ lên tới 75 km/h vụt qua chiếc cầu là một trạm bơm cấp nước, hắn thầm nghĩ:

“Mục tiêu của ông đánh cá chắc là tới đây”
“Quái giờ mà vẫn còn tới đây để đánh cá thì 2h sáng mới về à, hay ông ta còn đi soi ếch nhái”
Rồi phía trước có 1 ánh đèn xe máy có vẻ đây là chiếc Wave Alpha, hắn thấy 2 người đèo nhau, người ngồi sau khoác trên lưng 1 cái tải và 1 tay cầm 1 cây gậy, nếu không nhầm thì đó là 1 cây xích chó loại bằng sắt chắc chắn và rất dài vẫn còn dây thòng lọng thò ra như trực trờ thắt cổ ai đó, hắn rùng mình nhận ra đây là 2 kẻ chộm chó, trên lưng bao tải đang phập phùng có vẻ như là một chiến lợi phẩm chúng vừa cướp được, xe hắn băng ngang qua 2 kẻ này chợt thằng cầm lái nhìn soi mói vào trong xe, rất may bên ngoài xe hắn sáng hơn bên trong nên hắn nghĩ bọn này ko thể biết được trong xe đang chỉ có một người cô đơn, một kẻ độc hành trên con đường đê lạ lẫm.
Hắn dí thêm ga xe lao mạnh về phía trước, vượt qua 2 kẻ lạ mặt mà hắn vẫn còn hình dung kẻ phía trước khuôn mặt có vết sẹo khá to, nghĩ nếu như hôm nay hắn cũng đi xe máy thì chắc là hắn sẽ bị 2 thằng này xơi tái rồi, lắc đầu quay về gương chiếu hậu bên ngoài xe.

- Quái, sao xe mình không gia tăng khoảng cách với 2 thằng kia thế.

Chiếc đèn xe máy mỗi lúc một gần, có vẻ như xe hắn đang bị đuổi theo, mà bị đuổi theo thật còn gì nữa, chiếc xe máy rú mạnh ga mà ngồi trong ô tô hắn còn nghe rõ, sợ hãi nghĩ đến việc bị cướp xe ô tô, thế quái nào phía trước đoạn đường đầy ổ gà với các bãi đá đang đổ ngang dọc bừa bãi, đường chợt sóc liên hồi, xe bắt đầu ồn ào với độ sóc của mặt đường, bắt đầu vào đoạn cua hắn buộc phải giảm tốc, 2 kẻ lạ mặt nhanh tróng bắt kịp với hắn, thằng phía trước dí sát mặt nhòm vào trong xe, thằng phía sau khua khua cái xích chó ra hiệu dừng xe lại. Như sẵn sàng đập mạnh vào kính cửa xe.

- Dừng lại, dừng lại… tao bảo mày dừng xe lại…lại…
- Cái gì đấy, chúng mày cần gì.
- Dừng xe lại đã….

Hắn tái xanh mặt, mắt đỏ long sòng sọc, kinh hãi, không còn đủ dũng khí để nghĩ mình sẽ làm gì làm gì vào lúc này, phía trước vẫn những ổ gà xe xóc lên liên hồi, nhìn đồng hồ xe lúc này chỉ còn có thể đi được chưa đến 40km/h hắn đang băn khoăn tăng tốc hay giảm, rất có thể phía trước có 1 bãi đá thì bị kẹt vào đó coi như xong, nên càng lúc hắn càng kinh hãi. Bên ngoài xe có vẻ 2 thằng cướp muốn vượt chặn đầu xe, hắn tiếp tục nhấn nhẹ ga để cố gắng không để chúng vượt.
Trên bản đồ, đang chuẩn bị hết đoạn cua hắn hy vọng sẽ là lúc tăng tốc được, bỗng dưng xe mất hẳn tiếng ồn và hết nhẩy lên từng hồi, êm ái trở lại cũng đúng lúc phía trước hắn là 1 đoạn đường thẳng hun hút, hắn vội tăng tốc đạp ga 2 thằng cướp hụt lại phía đuôi xe, thằng ngồi sau cầm cây xích vụt mạnh vào đuôi xe, nhưng may cho hắn nó vụt hụt, hắn thốc xe tăng tốc nhanh chóng lên đến 100km/h khoảng cách nhanh chóng được gia tăng và bỏ lại phía sau 2 thằng cướp.

Tới 10 phút sau hắn mới hoàn hồn và tin rằng đã an toàn hắn mới giảm tốc để đảm bảo cho các khúc cua của đường đê, giảm tốc dần về 70km/h, có lúc cũng về 50, 40 km/h cứ khi phải giảm tốc là hắn cảm giác thiếu an toàn, nên ngay khi thoát các đoạn cua là hắn lại tăng tốc hết sức có thể.
Bỗng có 1 đốm đỏ phía trước, chắc hẳn là phản quang của 1 chiếc đèn xe tay ga cỡ lớn ven đê nhưng nó đang không chuyển động mà được dựng chân trống giữa, gần đó là một con đường bê tông rẽ nhánh xuống ra khỏi đê và 1 cái nhà mái bằng, chắc hẳn là nhà hộ đê, lúc này đã có ánh đèn cao áp đèn đường nên kịp nhận rõ đó là 1 cặp tình nhân họ đang ngồi trên yên xe hôn nhau, gã trai vòng ôm eo người phụ nữ tóc dài buộc ngang lưng, cả hai đều mặc áo khoác màu đen.

- Ồ, họ đang hôm nhau trong đêm.

Thật lãng mạn, hai người đang hôn nhau, xua tan đi cảm giác sợ hãi của hắn, hắn cũng đang nghĩ “sao không vào trong nhà kia mà ôm ấp cho ấm nhỉ?” mưa chỗ này cũng lất phất nhẹ gió không còn mạnh như lúc trước, “quẹt quẹt…” cần gạt mưa tự động lại vắt ngang dọc kính chắn gió.

Hưởng được 1 lúc đoạn đường có đèn cao áp rồi bầu trời cũng lại tối thu như lúc trước.
“Giá như cả con đê này người ta làm đường cao áp thì an tâm biết bao nhiêu”’
Lúc này 2 bên đường không còn thấy có tre nữa mà cả 2 bên đều là cánh đồng phía xa xa là dòng sông đang lẳng lặng trôi. Rồi lại tới rặng phi lao xào xạc, OMG, điều này không hề thú vị hắn cần lúc này là đường phải thoáng 2 bên là cánh đồng thì cảm giác an toàn sẽ tốt hơn, nhưng ko thể hiểu nổi cứ liên tục có các hàng cây che khuất tầm nhìn, hắn có cảm giác sẽ có đám cướp có thể xông ra bất cứ khi nào. Phía xa xa có vẻ có một cây cổ thụ cây gạo thì phải “tại sao nó lại trơ trọi ở đây nhỉ?” – hắn nghĩ.

- Huỵch!

Ối trời, một bóng đen xì trên cành cây gần mặt đất vụt lao xuống gốc cây, hắn chỉ kịp nhìn thoáng qua rồi dựng tóc gáy đạp thốc ga lao về phía trước, lúc này hắn chỉ nghĩ được một điều thúc ga và chạy.

- Bỏ mẹ!

Chợt hắn thốt lên là bởi vì phía trước có 1 ánh sáng chói lòa rọi ngược vào xe hắn 1 tia sáng sáng hơn cả đèn pha của hắn. Không, không phải 1 tia mà 2 tia sáng rọi thẳng mặt hắn, cùng lúc đó có 1 bà già đứng ven đường đang che mắt nhìn về xe hắn, tay cầm chiếc gậy chống xuống mặt đất.

Hắn buông xuôi không thể không giảm ga vì quá chói, buộc phải tắt đèn pha hắn mới nhận ra rằng có một chiếc xe ô tô đi ngược chiều đang tiến quá gần, nó đang vội vã run rẩy vụt qua hắn, hắn cũng vụt qua cả bà lão, hắn khó hiểu nghĩ vẩn vơ mà cho đến giờ thì hắn cũng không thể hiểu được tại sao có sự tồn tại của 1 bà lão tóc bạc phơ ở đó vào đêm tối mưa gió lạnh buốt.

Mà hình như chân bà ta và chiếc gậy cũng không hề chạm mặt đất.

Cuối cùng thêm gần 20 phút nặng nhọc đêm tối nữa qua đi, trên bản đồ cũng xuất hiện cầu Thanh Trì, đã đến đê Văn Giang phía xa xa là cả quãng đường sáng rực đèn cao áp ngoài trời, hắn thở phào nghĩ bụng phải rẽ ngay về đường Văn Giang đường dân sinh để lên cầu Thanh Trì chứ ko đi đường đê nữa, kết thúc một trải nhiệm LÁI XE ĐÊM không thể thật khủng khiếp.